Gửi tin nhắn nhanh cho Admin

Gửi

Hy vọng được yêu thương là ảo ảnh cuối cùng của mỗi người

Thời trẻ, mình vốn không hiểu tình yêu là gì. Chỉ khi đi qua những thăng trầm và bước vào con đường tu tập, mình mới nhận ra: Hy vọng được yêu thương là ảo ảnh cuối cùng của mỗi người. Chỉ khi can đảm buông bỏ sự cầu xin ấy, tự mình tu dưỡng nội tâm mạnh mẽ để yêu thương vạn vật, mình mới chạm tới tự do chân chính.

Chúng ta thường lầm tưởng tình yêu là bến đỗ, là bằng chứng của sự tồn tại. Nhưng thực tế, càng níu kéo ta càng chìm sâu. Sự "chấp niệm" này chẳng qua là những món nợ nhân quả chưa trả xong, là những hạt bụi chưa tan trong tâm thức.

Nhìn nhận nhân duyên qua lăng kính tỉnh thức:

  • Những thời khắc ngọt ngào đến để cùng mình hoàn thành một đoạn duyên nợ.
  • Những đoạn tình "yêu mà không được" đến để dạy mình nhìn rõ nỗi khổ của sự cầu bất đắc.
  • Điều quý giá nhất là sự tỉnh táo: Hãy để núi không giữ nước, mây không níu chim. Người nên đi cứ đi, người nên đến sẽ đến.

Tình quá sâu thì khó bền lâu, đạt đến cực điểm ắt sẽ tổn thương. Mình cần làm quen với việc sưởi ấm một đoạn đường bằng hơi ấm của một ai đó, thay vì ảo tưởng nó sẽ sưởi ấm cả một đời.


Có những người vượt núi non để đến bên mình không phải ngẫu nhiên, mà vì kịch bản cuộc đời định sẵn phải giao nhau ở đó. Và khi họ rời đi, không phải vì mình chưa đủ tốt, mà đơn giản vì hành trình của họ chỉ đến đó mà thôi.

Khi gặp gỡ hãy thành tâm, khi chia ly hãy bình thản. Không kéo dài, không nợ nần – đó chính là sự tôn kính lớn nhất dành cho trái tim đã từng giao phó cho nhau.

Đừng hỏi có được yêu thương hay không, chỉ hỏi trong tâm có tình yêu hay không.
Khi mình thôi cầu xin tình yêu từ bên ngoài, mình sẽ khám phá ra tự do chân chính.
Đăng nhập để bình luận về bài viết này.