Tình yêu của người tỉnh thức
Tình yêu - thứ mà mình đã từng nghĩ mình phải níu giữ bằng mọi giá, phải cố gắng thay đổi người kia cho vừa vặn với kỳ vọng, hay ép mình trở thành phiên bản họ mong muốn... suy cho cùng, đó chỉ là những cố chấp của cái tôi chưa được chữa lành.
Mình nhận ra rằng, tình yêu của sự tỉnh thức, là thứ tình yêu của tự do. Đó là không gian nơi mình và người thương được là chính mình một cách trọn vẹn – không hề có sự phán xét, không có áp đặt hay gò bó nhau trong những kỳ vọng viển vông.
Không làm khó người. Không làm khó mình.
Hãy để họ là họ. Hãy để chúng ta là chúng ta.
Câu nói ấy vang vọng trong mình thật nhẹ nhàng, nhưng để sống được với nó lại là cả một hành trình trưởng thành đầy chông gai. Đã bao lần mình mong muốn người ấy thuộc về riêng mình, yêu mình theo cách mình cần, hiểu mình theo cách mình muốn? Nhưng càng đi qua những thăng trầm, mình càng thấu hiểu: tình yêu chân thật không sinh ra để giới hạn bất kỳ ai. Chỉ khi cả hai được sống thật, không cần mang mặt nạ hay gồng mình làm vừa lòng nhau, tình yêu ấy mới có thể neo đậu lâu bền.
Tình yêu mà mình đang hướng tới, không còn bị chi phối bởi phiền não, dục vọng hay danh lợi. Mình chọn sống thuận theo dòng chảy tự nhiên của Vũ trụ, không gượng ép, không cố giữ chặt.
Mình hiểu rằng: yêu một người, không nhất thiết là phải giữ họ bên mình. Đôi khi, yêu là chấp nhận để người kia được tự do là chính họ, dù điều đó có thể khiến họ bước ra khỏi vòng tay mình. Và hơn thế, yêu còn là buông bỏ mọi kỳ vọng, để chính mình cũng được sống nhẹ nhõm, bình yên.
Mình biết rằng: bạn đời là bạn đường. Muốn tìm được một người đồng hành sâu sắc, mình phải can đảm thành thật với chính mình trước tiên, nhìn rõ con đường mình muốn đi, dám sống cho con người mình khao khát trở thành. Khi đã chạm sâu vào bên trong, mình sẽ biết yêu chính mình một cách trọn vẹn, và từ đó, mình mới biết cách yêu người khác đúng đắn. Khi mình hiểu mình, mình sẽ hiểu người.
Khi mình đã đủ đầy bên trong, mình không yêu để lấp đầy khoảng trống, không yêu để giữ hay kiểm soát. Mình yêu vì mình muốn cùng ai đó được tự do mà đồng hành.
Tình yêu của người tỉnh thức không cần sự hoàn hảo.
- Chúng mình chấp nhận cả những điều hay dở, những thiếu khuyết của nhau mà không có nhu cầu chỉnh sửa người khác. Chúng mình chọn sửa mình.
- Chúng mình không quay vào nhau để soi mói, phán xét hay đối đầu... mà cùng nhau nhìn về một hướng.
Mình tin rằng, khi còn duyên, mọi điều tự khắc sẽ vừa vặn. Khi duyên hết, mình sẽ rời đi trong nhẹ nhàng, bởi ít nhất, mình đã yêu bằng cả sự tử tế và lòng chân thành.
Mình tự dặn mình: Hãy can đảm ngồi lại và chạm sâu vào bên trong, đối diện với những tổn thương, nỗi sợ hãi thầm kín. Hãy can đảm sống thật với những gì trái tim mình khao khát.
Hãy để tình yêu đến như cách nó vốn nên đến, tỉnh thức và đủ đầy.
Tình yêu vẫn luôn ở đó – ngay trong tâm hồn mình. Chỉ cần mình tỉnh thức để nhận ra.
Mình cầu chúc cho chính mình, cho bạn – cho tất cả chúng ta, có được tình yêu tự do – trọn vẹn – đủ đầy từ bên trong chính mình, để sớm gặp được người yêu, người bạn đời, người bạn đồng tu trên hành trình hướng thiện và hướng thượng này.