Phần đời còn lại hãy tập sống im lặng và bình thản
Đi gần hết một nửa hành trình đời người, mình mới thực sự thấu hiểu rằng, nhiều điều từng khiến mình rơi nước mắt, từng làm mình mất ngủ triền miên, đau đến nghẹt thở... thật ra chẳng hề đáng để mình bận lòng đến thế. Những ồn ào của tuổi trẻ, những hơn thua, những cố chấp, những cuộc tranh cãi không hồi kết... tất cả rồi cũng chỉ là những đợt sóng lăn tăn, ngắn ngủi trong dòng thời gian dài bất tận mà thôi.
Nửa đời còn lại, điều mình tha thiết muốn học chính là: sự im lặng và bình thản.
Im lặng không phải vì yếu đuối.
- Im lặng vì đã biết rõ điều gì nên nói và điều gì nên buông xuôi.
- Im lặng vì hiểu rằng không phải ai cũng xứng đáng với năng lượng và cảm xúc của chính mình.
- Im lặng để giữ lại trọn vẹn sự bình yên cho tâm hồn, không để lòng mình xao động, xô lệch bởi những điều vô nghĩa.
Bình thản cũng không phải vì mình trở nên vô tâm, thờ ơ.
- Mình bình thản vì đã chiêm nghiệm và hiểu được quy luật vô thường của cuộc đời: có những chuyện, dù mình cố gắng níu giữ hay đổi thay đến mấy cũng là vô ích.
- Sóng gió rồi sẽ đến, nhưng chắc chắn cũng sẽ qua. Điều quan trọng nhất không phải là né tránh cơn bão, mà là giữ được sự vững vàng, neo đậu sự tĩnh lặng sâu sắc ở bên trong lòng mình.
Nửa đời còn lại, mình muốn học cách mỉm cười nhiều hơn, học cách chấp nhặt ít hơn.
- Học cách nhìn người bằng lòng bao dung, nhân ái nhiều hơn và đặt kỳ vọng ít hơn.
- Học cách chọn người mà thương yêu, chọn việc mà dấn thân và chọn điều thật sự ý nghĩa để giữ lại trong tim.
Mình đã từng chạy theo quá nhiều thứ ngoài kia – tình cảm, tiền bạc, danh vọng, sự công nhận từ lòng người. Để rồi cuối cùng, mình nhận ra: thứ đáng quý nhất chính là sự bình an, tĩnh lặng trong trái tim mình.
Đó là thứ báu vật mà không ai có thể mang đến cho mình được và cũng không ai có thể lấy mất đi.
Nửa đời còn lại...
- Mình không muốn tốn công sức tranh luận những điều vô nghĩa.
- Mình không muốn níu kéo những gì không còn thuộc về mình nữa.
- Mình không muốn vì một lời nói nhẹ tênh, gió bay mà để nỗi buồn kéo dài cả một ngày.
Mình chọn sự lặng yên để lòng mình được nhẹ nhàng.
Mình chọn sự bình thản để dù sóng gió có lớn đến đâu cũng không thể làm mình nghiêng ngã.
Và khi mình đủ trải nghiệm, mình sẽ hiểu:
Không phải biển lặng thì ta mới bình yên. Mà là lòng bình yên thì sóng gió cũng hóa nhẹ tênh.
Nửa đời còn lại, xin được sống chậm, sống nhẹ, sống thật với con người mình.
Xin giữ cho mình một trái tim ấm áp, một tâm hồn hiền lành, và một cuộc đời bình yên như chính mình mong muốn.